Điều đầu tiên bạn cảm nhận được là mùi—muối biển từ bến tàu, chuối được phơi nắng dưới ánh mặt trời, và dải quế đặc trưng dường như trôi theo mọi ngõ phố của Victoria. Ở chợ Sir Selwyn Selwyn-Clarke trên Mahé, tôi thích bước vào từ từ, như cách bạn đặt bàn chân xuống vùng nước đầm và để cơ thể làm quen với nhiệt độ. Bàn tay tôi với tới, gần như tự động, cho các bó lá buộc bằng raffia mỏng: lá quế, bóng xanh như sơn phủ lên lá nguyệt, và lá cà ri tỏa ra một thì thầm cam-quýt khi bạn chà các cuống. Tôi luôn dừng lại ở một quầy do người phụ nữ nào đó mọi người gọi là Majoie, người giữ vani trong các lọ thủy tinh như những con lươn đen ngủ. Bà mở một lọ và một làn hương phóng ra—hương custard, thuốc lá điếu và hoa lan buổi sáng—và tôi nhớ vì sao mình đến đây. Nếu bạn tò mò về ẩm thực Seychelles, việc chọn gia vị ở đây không chỉ là mua sắm. Đó là lắng nghe một hòn đảo kể chuyện.
Để chọn đúng ở một chợ Seychellois, điều hữu ích là biết hòn đảo đã chọn cho riêng mình những gì. Quế đến với tay thực dân Pháp, nhưng loài cây ấy thích dốc và phát triển, rễ chúng quấn quanh đá granit và mưa. Đến cuối thế kỷ 19, Seychelles xuất khẩu vỏ quế và dầu quế; cho đến ngày nay, mùi thơm ấy vẫn len lỏi qua các xe buýt và những căn bếp phía sau. Vani theo sau: công việc tỉ mỉ, những hoa được thụ phấn bằng tay được đưa thành quả vani, sau đó là một chuỗi quy trình chần, ủ ấp, phơi và ủ lâu.
Ẩm thực Seychelles mang nét Creole ở cốt lõi—những ảnh hưởng từ châu Phi, Pháp, Ấn Độ và Trung Hoa được đan xen với đời sống đại dương. Bạn có thể nếm sự đan xen ấy trong một muỗng kari zourit (cà ri bạch tuộc): sự mịn của nước cốt dừa, một chút hương đinh hương dịu, vị đất của nghệ, và vị ngọt rừng của lá quế. Bạn cảm nhận nó ở mazavaroo, thứ mứt ớt đảo nơi ớt mắt chim được nghiền với chanh và đôi khi gừng cho đến khi chúng rực lên như san hô dưới hồ nước.
Chợ là bản đồ tốt nhất cho các hương vị này. Bắt đầu tại chợ Sir Selwyn Selwyn-Clarke ở Victoria, với kiến trúc sắt màu xanh và tiếng rì rầm của mười hai ngôn ngữ. Vào thứ Tư, hãy đi dạo qua chợ đêm Beau Vallon, nơi hương thơm từ khói than và lớp men ớt kéo bạn từ quầy này sang quầy khác. Nếu bạn đến Praslin, chợ thứ Bảy ở Baie Sainte Anne có những giỏ gia vị nhỏ, mỗi mẻ khác nhau như một chữ ký. Ở La Digue, hãy hỏi tại nơi cho thuê xe đạp về ngôi nhà bán dầu quế; câu trả lời sẽ là một nụ cười và một ngón tay chỉ xuống một con đường cát.
Hãy coi đây như một nghi lễ nếm mùi hơn là một giao dịch.
Bắt đầu với các gia vị nguyên hạt. Hạt coriander, cumin, đinh hương, nhục đậu khấu và hạt tiêu nguyên hạt giữ được bí mật của chúng lâu hơn mọi bột. Các hỗn hợp xay—đặc biệt là bột cà ri sản xuất đại trà—có thể để quá lâu dưới nhiệt và ánh sáng, làm mất linh hồn của chúng.
Chạm và làm ấm. Bạn không bị cho là xúc phạm nếu nhờ xoa một nhúm giữa các ngón tay. Gia vị sẽ tự lộ ra khi có một chút ma sát. Hạt coriander tươi sẽ có mùi cam-quýt và ấm; hạt coriander để lâu sẽ cho bạn bụi và vô vị.
Tin màu sắc và dầu. Nghệ tươi should rực rỡ như hoa cúc vàng. Vỏ quế nên trông như những que sứ mỏng, nhiều lớp cuộn vào trong như một xì gà cuộn. Quả vani nên mềm dẻo, gần như có dầu; vỏ khô giòn có thể là tín hiệu cảnh báo ở nhà.
Lắng nghe câu chuyện của người bán. Hỏi quế được trồng ở đâu—ven biển hay nội địa—và khi nào nó được cắt. Những người nông dân nhỏ tự hào về mảnh vườn của họ, và nguồn gốc không chỉ là lãng mạn; nó cho biết cách gia vị được phơi khô và bảo quản.
Mua ít, mua thường xuyên hơn. Nhiệt và độ ẩm là kẻ thù tự nhiên ở vùng nhiệt đới. Nếu bạn ở Mahé trên một tuần, hãy mua nửa lượng và quay lại. Bạn sẽ có lô hàng tươi hơn và một cuộc trò chuyện khác với dì yêu thích của mình.
Hãy công bằng với giá cả. Sự mặc cả có chỗ đứng của nó, nhưng ở các chợ Seychelles nền kinh tế nhỏ và mang tính thực tế. Nếu bó lá quế có mùi như một cuộc đi dạo trong rừng sau mưa, thì giá họ đưa ra xứng đáng.
Quế Seychelles là loại dịu dàng, thứ mà răng bạn sẽ không phải đấu tranh với nó. Nó là Cinnamomum verum—quế thật—liên quan đến nguồn gốc ở Sri Lanka, không phải cassia dày hơn, cay nồng mà bạn sẽ thấy ở một số siêu thị. Đây là cách chọn đúng:
Que quế: Tìm que hẹp được làm từ nhiều lớp mỏng. Nó nên gãy dễ và nghiền thành những mảnh tinh xảo, chứ không phân tách thành lát gỗ. Màu sáng vàng nhạt đến nâu ấm, gần như satin mịn. Mang một que lại gần mũi: bạn muốn cảm nhận sự ấm ngọt và một chút cam, không phải vị đắng sắc của cassia.
Bó lá quế: Đây là vũ khí bí mật của Seychelles. Lá quế được dùng như lá nguyệt quế trong cà ri và món hầm, làm thơm nước cốt dừa với một sự ấm dịu, resinous. Chọn những lá bóng, xanh đậm không có đốm đen. Xoa một lá: nó nên giải phóng một mùi hương somewhere giữa hương allspice và đinh hương, với một nốt xanh và nhựa.
Vụn vỏ quế: Nhiều người bán bán vụn vỏ ở những túi nhỏ—lý tưởng để ngâm trà, luộc siro, hoặc cho vào cơm. Kiểm tra độ mềm: vụn tốt uốn cong nhẹ trước khi gãy; nếu quá cứng, chúng có thể đã cũ hoặc cassia giả quế.
Thử nghiệm: Làm ấm que quế giữa hai lòng bàn tay trong tám giây, sau đó hít vào. Quế tươi sẽ nở ra thành một vị tròn và ngọt, gần như pastry. Nếu mùi nhạt, hãy tiếp tục bước.
Sử dụng tại nhà: Với kari zourit, cho vào một hoặc hai lá quế trong lúc nước cốt dừa sôi. Với ladob, một que quế duy nhất đã đủ cho một đoạn văn mô tả: nó mang lại cảm giác êm dịu mà không nặng nề.
Nơi để tìm hiểu thêm: Le Jardin du Roi (Vườn Gia Vị) gần Anse Royale có những con đường đi bộ được phủ hương quế sống và một cửa hàng nhỏ bán dầu, vỏ và lá quế. Tham quan; bạn sẽ không nhầm lẫn cassia nữa.
Vani bạn muốn phải mềm mại, bóng bảy và kín đáo. Nó không hét lên; nó ngân nga. Khi bạn mua quả vani ở Seychelles, hãy đối xử với chúng như cá tại quày tàu—tìm những dấu hiệu của sự sống.
Linh hoạt: Uốn cong một quả vani nhẹ nhàng. Nó nên uốn cong như một que liễu, không gãy. Nếu thấy nó khô, hãy nhờ người bán cho một lọ khác.
Hương thơm: Một quả vani tốt có mùi như custard và cacao với một nốt hoa ở phía trên. Nếu nó có mùi sắc, rượu hoặc thuốc, nó chưa được xử lý đầy đủ; nếu nó có mùi ẩm mốc, nó đã mất hướng.
Mốc vanillin: Đôi khi bạn sẽ thấy tinh thể nhạt trên một quả vani được xử lý tốt. Đó là vanillin—giống như muối biển bám vào đá, cho thấy quả vani giàu hương. Đừng nhầm với mốc; mốc trông như sợi lông và có mùi bìa carton ẩm.
Độ dày: Quả vani to hơn không phải lúc nào cũng tốt hơn. Tìm độ phồng đều dọc theo quả, không có chỗ phình hay bị nát.
Ở nhà, cho vani vào ladob ngọt: lát chuối chín và khoai mít nấu trong nước cốt dừa với một quả vani đã bổ đôi, một chút quế và một thìa đường, cho đến khi các miếng trở nên mềm mịn và tan từ từ. Hoặc bạn có thể nạo hạt vani vào một nước ướp chanh, ớt và vài giọt dầu dừa cho tôm. Vani không nhất thiết phải dành cho món tráng miệng; ở Seychelles, hương vị có thể vượt qua các thể loại như tàu vượt qua các channel.
Lời khuyên lưu trữ: Bọc vani trong parchment, cho vào một lọ thủy tính nhỏ và giữ ở nơi tối và mát—không lưu trữ ở tủ lạnh, nơi bốc hơi có thể làm hỏng nó. Nếu một quả bắt đầu khô, chôn nó trong đường trong một tuần. Bạn sẽ có đường vani và một cuộc sống thứ hai cho quả vani.
Nhiều người thường hỏi liệu massalé của Seychelles có phải chỉ là garam masala được gọi bằng một cái tên khác không. Chúng là anh em họ hàng, không phải anh em sinh đôi. Garam masala có xu hướng thơm và ấm mà không có ớt; massalé là một hỗn hợp tủ đồ ăn được thiết kế riêng cho cà ri Creole — đất, hơi đắng từ fenugreek, thường có hạt mù tạt và sẵn sàng kết hợp với nước cốt dừa.
Những điều cần tìm trong massalé ở chợ:
Tôi thích tự làm cho riêng mình. Đây là massalé dành cho người đi du lịch có thể làm sau một ngày chợ, phù hợp cho kari pwason (cà ri cá) hoặc kari gà:
Rang nhẹ từng gia vị trên chảo khô ở lửa vừa cho đến khi có mùi thơm — coriander có mùi chanh, cumin đất, hạt mù tạt sẽ nổ. Thêm lá quế vào phút cuối để hương lan tỏa. Để nguội, rồi giã bằng chày hoặc xay. Bảo quản hỗn hợp trong một lọ có nắp, kẹp thêm một lá nguyệt quế hoặc lá quế ở bên trong.
Khác biệt ở chỗ: Garam masala có thể nghiêng về cardamom, mace và nhục đậu khấu, một bó hương bạn sẽ thấy nhiều hơn trong ẩm thực Bắc Ấn. Massalé gặp nước cốt dừa, ớt và chanh. Nó được thiết kế cho đại dương và cho một đĩa Creole nơi vàng của nghệ và lá cà ri đã tỏa sáng.
Độ nóng của người Seychellois nằm ở mazavaroo, thứ tương ớt đặt trên bàn bên cạnh muối. Ớt mắt chim xuất hiện dưới dạng những ngọn nhỏ đỏ và dữ tợn, những ngón tay xanh dài tỏa mùi cỏ, và thỉnh thoảng là những quả Scotch bonnet lùn có mùi như một khu vườn nhiệt đới.
Chọn ớt:
Mazavaroo nhanh để làm tại nơi ở hoặc quầy lưu trú:
Giã ớt với muối trong cối cho đến thành một món pasty thô. Thêm tỏi và gừng và giã thêm. Trộn với vỏ và nước cốt chanh, và giấm cho đến đạt kết cấu như mứt. Nhỏ dầu để làm tròn mép. Nếm thử. Nếu hỗn hợp quá gắt, một thìa dừa bào có thể làm dịu nó theo phong cách Creole.
Phục vụ: Đặt mazavaroo lên cá hồng nướng (bourzwa) đã được chà xát bằng chanh, tỏi và thyme. Thêm muỗng mazavaroo vào đậu lăng hoặc ăn kèm với một chén chatini dừa cho cơm và mít nướng. Mazavaroo đúng là người đồng hành, không phải kẻ bắt nạt; tìm độ nóng có thể lấp lánh và từ từ nhạt đi thay vì bám chặt như cháy nắng.
Không phải mọi gia vị đều lớn tiếng. Có những gia vị là vũ điệu của sân khấu, thiết lập nền rồi biến mất một cách duyên dáng.
Lá cà ri: Chọn cuống có lá bóng, xanh đậm và ngửi được mùi cam-thảo mộc sống động. Các đốm đen cho thấy căng thẳng hoặc già. Dùng chúng từ sớm trong quá trình nấu, xào bằng dầu với hạt mù tạt và hành cho đến khi chúng giòn và dầu thơm tỏa khắp căn bếp.
Lá quế: Nghĩ về chúng như lá nguyệt quế của Seychelles với một nốt đinh hương nhẹ. Lá tươi bẻ cong mà không gãy và phát hiện một mùi gỗ xanh khi bị vò. Một lá duy nhất có thể nâng nước cốt dừa từ mức kem lên mức ba chiều, đặc biệt trong cà ri bạch tuộc, cá hoặc bí đỏ.
Lá pandan: Không phải lúc nào cũng có trên mọi bàn ăn, nhưng một số quầy bán lá dài như kiếm, có mùi cơm jasmine và cỏ khô phai. Buộc nút và thả vào cơm hoặc nước cốt dừa để có một hơi thở ngọt của xôi.
Sả (citronelle): Chọn stalk chắc, nhạt màu với đầu ẩm. Cạy phần gốc; nếu ngón tay bạn có mùi như vườn chanh, bạn đã chọn đúng. Dập nhẹ trước khi cho vào nước dùng hay cà ri.
Nghệ tươi và gừng: Rễ chắc, vỏ căng và sáng. Mặt cắt của nghệ nên màu vàng tươi như saffron; nếu màu đất ochre nhạt, nó mệt mỏi. Với gừng, tìm mùi thơm cay và giòn nước khi bẻ.
Bạn sẽ thấy những gia vị im lặng này được ghim sau những gia vị ồn ào hơn. Đừng bỏ qua chúng: chúng là xương sống của cà ri Seychelles.
Đinh hương và nhục đậu khấu là những nốt tối của hòn đảo—gỗ, ấm áp, với một chút im ấm của ngày lễ.
Đinh hương:
Nhục đậu khấu:
Hãy dùng chúng tiết kiệm: một đinh hương hay hai cho thơm cơm nếp dừa, một nhè nhat nhục đậu khấu vừa g grated cho ladob, hoặc một củ hành được ghim đinh hương để làm dịu nước lèo. Vào những đêm se lạnh—vâng, ngay cả ở đây sau mưa—trà sả với một miếng quế và một nhánh đinh hương là cái ô cho hòn đảo.
Ở Praslin, tôi thích lên lịch thăm Baie Sainte Anne vào sáng thứ Bảy. Chợ là một tập hợp các giao lộ—hải sản, bơm trái cây, và một bàn nơi một người phụ nữ tên Auntie Rose bán các gói massalé và đinh hương được gói bằng giấy. Cô ấy sẽ bắt bạn ngửi trước. Massalé của cô nghiêng về coriander, và sẽ có một loại khác nếu bạn nói với cô ấy bạn nấu chay. Cô ấy ra hiệu bằng cằm về phía lá cà ri từ sân của con trai cô ấy.
Ở La Digue, thuê xe đạp và theo mùi hương của bạn. Hỏi quanh LUnion Estate về ngôi nhà sản xuất dầu quế; bạn sẽ thấy một gia đình chiết dầu trong một chảo đồng như một món đồ chơi của người làm đồng hồ. Họ sẽ giải thích sự khác biệt giữa dầu lá (nặng với eugenol) và dầu vỏ (ngọt hơn). Mua một chai nhỏ; nhúng tăm xỉa răng và quệt vào bên trong lọ trước khi thêm đường, sau đó đợi một tuần: bạn sẽ có đường quế đảo cho bánh mì nướng sáng.
Chợ càng nhỏ, gia vị càng trở thành một người. Bạn không mua chỉ là ‘quế’; bạn đang mua cây trong sân sau của Auntie Rose dưới ánh nắng tháng Mười, và lọ vani của Auntie Majoie được điều chỉnh bằng thời tiết. Mang những câu chuyện ấy về nhà trong túi gia vị của bạn; chúng làm gia vị cho nhiều thứ hơn chỉ thực phẩm.
Một khi bạn đã chọn đúng, hãy giữ hòn đảo của bạn sáng lên.
Một khi bạn biết cần tìm gì, bạn sẽ bắt đầu nếm các lựa chọn chợ ở khắp nơi.
Những gì mang về nhà (và tại sao):
Món mua tốt nhất là món ăn nuôi dưỡng nơi nó đến.
Vào sáng cuối cùng trước khi bay, tôi ghé lại quầy của Majoie. Bà xếp ba que quế và bảo tôi chọn chỉ bằng mùi. Tôi chọn que làm rung lên một chuông nhỏ ở phía sau mắt, rồi thêm một bó lá và hai quả vani đầy đặn từ lọ tối nhất của bà. Dành cho ladob, hoặc cho những gì bạn mơ ước.
Vài tuần sau, một trận mưa ập đến căn hộ và tôi với lấy lọ đó. Lá quế bỏ vào nồi nước cốt dừa, vani cắt đôi và nạo vào sirô cho thơm dứa nướng, và căn bếp đầy ắp hương vị của một hòn đảo mà tôi từng chỉ để ở khoảng cách xa. Tôi làm ấm hạt coriander và cumin trên chảo khô, nghiền chúng với hạt mù tạt, và tiếng cối đập lên cối là âm thanh của chợ—nhiều giọng nói, sự mặc cả, tiếng cười, và tiếng gọi của ai đó bán chanh ở gần đó.
Chọn những gia vị chợ Seychelles tốt nhất là một hành động của sự chú ý. Bạn ngửi, bạn lắng nghe, bạn học được kết cấu của một nhánh đinh hương tốt và đường cong của một lá cà ri tươi. Bạn mang về nhà một nắm những thứ sáng bóng, nhỏ bé mà vẫn mở ra. Vào những đêm bạn khao khát sự yên tĩnh của biển, bạn có thể bật bếp, mở một lọ và để hòn đảo lên tiếng. Nó sẽ nhắc bạn nấu ăn bằng bàn tay và trái tim, nếm để tìm sự cân bằng, và giữ cho tâm trí bạn rộng mở như một buổi sáng chợ Victoria, nơi quế vẫn đi dọc phố như một người bạn đã lâu không gặp.